Không thể rách hơn nữa
Hết rách
Không thể buồn hơn nữa
Hết buồn
Không thể rong chơi ngàn dặm nữa
Thời thôi
Khi một người làm thơ từ thiếu niên đến một ngày không còn làm thơ được
Hắn sẽ làm chi
Khi trái tim em còn nóng
Khi đôi mắt em còn tình
Khi đôi môi em còn đợi
Khi em nhan sắc nguyên xinh…
Hắn không biết vì đâu trời trở gió
Thổi về một hướng hoang vu
Không thể trốn ở đồi mây
Mà nói lời nhật nguyệt
miền dự tưởng đi hoang
rồi rủ nàng đi hoang