Nầy những người bạn của tôi
Chúng ta là bạn nhưng chưa từng quen biết
Chúng ta chia nhau một chút trời chiều
Chúng ta chia nhau một chút thương yêu
Chúng ta cũng có thể chia nhau nỗi buồn tháng 5, tháng 6
Chúng ta đọc mà không cần sàn, sảy
Chúng ta viết mà không lo những ngự sử văn đàn
Chúng ta cười nhìn con chữ qua trang
Nơi độ lượng làm đất trời thơ mộng…
Nầy những người bạn của tôi
Chúng ta chia nhau mầm sống
Chúng ta chia nhau ước mộng
Về một cõi thênh thang không giới hạn bởi biên, miền
Chúng ta viết về và nói với, rất hồn nhiên
Trong tịch mịch có hương trà thoang thoảng
Chúng ta đã và đang vá từng vết rạn
Cho mỗi ngày đạt đến vị bình an
Anh và tôi
em và tôi
Trong quen biết muộn màng
Vẫn có được những mắt nhìn thân mật
Con chữ loãng nhưng không hề hư mất
Thơ của người, tâm thức, tặng trời cao
Nầy những người bạn của tôi
Tôi có thời nghe nhưng thật tình không nghĩ
Rằng quanh ta vẫn có đấy, thiên đường
Trong chát, chua, đời vẫn có vị văn chương
Trong trầm thống vẫn sinh niềm hoan ái
Buổi sáng và tôi, và người, tự tại
Mình chia nhau, không cần biết về nhau…