Người bạn trè viết thơ
Từ tận cùng bi phẩn
Vì sao và vì sao
Dân tộc nầy lận đận
Những bài thơ dài như trường thành
Từng câu là nước mắt
Từng câu là tiếng than
Từng câu là nỗi chết
Từng câu là bi ai
Từng câu như bom nổ…
Dân tộc nầy những nhà lãnh đạo chỉ đọc thơ Bác Hồ
“ Xuân nầy khác hẳn mấy xuân qua
Chiến thắng tin vui đến mọi nhà
Đánh Mỹ ba miền cùng đánh giỏi
Tin mừng thắng trận nở như hoa “
Thơ anh đành buồn như người tù ngồi với chấn song
Có hiểu nghĩa tự do là gì nhưng thân mang tù tội
Bởi dám hô hào dân tộc, dân sinh
Bởi dám kêu oan nhưng quên mất bản thân mình…
Anh, thi sĩ trong lòng dân tộc
Đang nhỏ máu mình trên mỗi câu thơ
Tôi vì anh, chúc phúc