Ôm Em Mà Chứng Đạo

VUI THÔI
Nguyễn Du có “Truyện Kiều “
Đoàn Phú Tứ có “ Màu Thời Gian “
Chàng có gì ?
Ôm em mà chứng đạo….

Sao hỏi cái còn mất ?
Nào biết “ ta “ là ai
Dẫu đi mà chẳng đến
Can gì chuyện đúng sai ?

Mỗi ngày một phiến, biến
Tịnh hóa trên đường bay
Sao còn tơ với tưởng ?
Ly cà phê nàng, say

Từng ngày từng ngày mơ
Từng kiếp từng kiếp mộng
Vắng em, đời là gì ?
Vắng em, cô độc sống ?

Vô chứng diệt vô đắc…
Còn đó nguyên sở cầu
Ôm tiên là khó được
Hôn tiên hề, mai sau…

Leave a Comment