Tháng tư có người thôi khóc nữa
Hỏi răng ?
Còn khóc đến bao giờ ?
Những người năm cũ nằm trong đất
Thôi hãy chia đều những xót xa
Tháng tư như một đường gươm thẳng
Đâm suốt ngàn sau lịch sử nầy
Đúng thế, nỗi buồn tuy khó khép…
Một thời binh lửa đã xanh cây
tháng tư
tôi vá nỗi buồn
tuy chưa vá trọn
nhưng đành
biết sao…
tháng tư
em
một cõi nào…
còn không khuya khoắt
vì sao lạc loài ?
Tháng tư và máu và hoa
chưa là thiên cổ
đã là thiên thu