Trải Mộng Đến Vô Cùng

Thả xuống
Những trầm tư vụn
Thả xuống
Lối mòn xưa
Thả xuống hồi ức cũ
“ Ôm người “
Đi trong mưa…

Đừng thao thức về những điều không thể
Gắng quên đi để nhẹ lấy tính thần
Thử yêu mãi với tấm lòng dung dị
Biết đâu chừng ảo mộng hóa thành chân…

Cười với lá
Chiều vàng trên thảm cỏ
Rồi thênh thang
Trải mộng đến vô cùng

Leave a Comment