Phép Màu

Một ngày nên lặng và câm
Biển ray rức biển, núi lầm bầm than
Mai nầy nếu được bình an
Có nên tế tự hồn oan triệu người…

Một ngày ngôi mộ trần gian
Mở ra và khép với ngàn thương tâm
Ngữ ngôn
Sóng đã bào mòn
Tâm tình một thuở
Ai còn nhớ nhau ?

Một ngày
Có thể ngàn thiên kỷ
Sử vẫn hằn đau
Chữ vẫn buồn…

Tôi gọi em từ
Trăng khánh tận
Mừng chỗ thời gian
Phép nhiệm màu…

Leave a Comment