Sợ Vô Tâm Đánh Mất Một Thiên Đường.

Trong suy nghĩ của em
Trong suy nghĩ của tôi
Thuở 15,17
Trong thao thức đồng bái lạy
Trong chiêm nghiệm vì sao và phải thế nào
Bao nhiêu nụ cười cứ thế chênh chao
Bao chiến tích đã không còn vĩ đại
Sao không thể một lần là mãi mãi
Vì sao ?
Vì sao ?

Khi đạo đức hiểu ra là công cụ
Khi nụ cười như một nhát dao đâm
Em và tôi theo năm tháng truy tầm
Để có được, một ngày, không phải thế
Trong đôi mắt của em, đã là chuyện kể
Và trong tôi là đắng chác một niềm tin…

Hãy cho cuộc đời đầy những giấc mơ vui
Đi dưới nắng như đi dưới trời sao sáng
Tiếc nhân thế, cho dẫu thiên thu cũng là hữu hạn
Được bao nhiêu, mừng lấy được bao nhiêu…

Em trong tôi muôn thuở diễm kiều
Mọi thay đổi không làm em thay đổi
Cũng như thế, một thời, hương đồng cỏ nội
Vẫn thân tình qua mấy độ thời gian

Tôi ngoái nhìn lịch sử từng trang
Không hỏi nữa thế nào là thân phận
Em biết đó có khi càng tiếp cận
Lại vô tâm đánh mất một thiên đường…

Leave a Comment