Trăng Mật Phút Di Hành

Hôm nay chỉ là hôm qua nối dài thêm một chút
Thế giới trong chúng ta có nhiều ngõ cụt
Ngày thêm ngày phút dài thêm phút
Làm thế nào biến hóa để hanh thông

Tôi ngồi nhìn vơ vẩn trên sông
Con thuyền ấy sẽ về khi nắng xuống
Có thể sớm có khi là muộn
Đôi mắt nàng chờ rất mực thân thương

Tôi vẫn vơ nhìn trước mặt con đường
Những hối hả cho kịp giờ thao tác
Tiếng bánh xe lăn trên con đường là nhạc
Hay là tiếng than của một kiếp người

Tôi mỉm môi cười nhìn những đóa hoa tươi
Cảm tạ Chúa cho một giờ hạnh phúc
Hoa vẫn nở mặc trang đời tù ngục
Bên nỗi buồn có sẳn một niềm vui…

Khi mỗi ngày là bếp lửa đang trui
Thanh sắt ấy cho đến thành kiếm thép
“ hãy cầu nguyện trong khung cửa hẹp “
Nào mời nhau “ trăng mật “ phút di hành…

Leave a Comment