Tôi ngồi nhìn chữ, buồn tênh
Với thời gian, đã lần quên, quá nhiều
Sợ mai, ngay cả Thúy Kiều
Cô từ đâu lại ?
Ít nhiều…
Đã quen ?
Tôi ngồi nhìn chữ đan, xen
Trăng xưa mai sẽ thành ” tren ” mất rồi
Làm sao ?
Thắp đuốc lên đồi
ôm em
mộng với luân hồi
còn ôm