Cuộc Đời Nầy Vẫn Vậy Mà Anh

Cuộc đời nầy cứ thế phải không em
Người vẫn chết trong nỗi buồn quạnh quẽ
Người vẫn cứ bước đi và nhũ khẻ
Cuộc tương phùng có đấy một ngày mai

Cuộc đời nầy cứ thế phải không em
Chúng ta yêu nhau và chúng ta đã thở dài
Không thể kéo tình yêu vào vĩnh viễn
Chúng ta hỏi đâu cõi trời miên viễn

Cuộc đời nầy cứ thế phải không em
Cuộc đùa vui qua muôn trùng khoảng cách
Những dấu hỏi, dấu than trong lòng khoáng thạch
Đâu từ, ngôn nơi câm lặng ngàn đời

Cuộc đời nầy cứ thế phải không em
Trăng chẳng mới trong ngàn điều rất mới
Sao anh cứ nghe cái buồn vời vợi
Có nơi nào tình ái chẳng phân chia ?

Cuộc đời nầy cứ thế phải không em
Trời hết nắng và trời sẽ tối
Em ngồi cùng hai chữ tương lai
Anh ngồi cùng chốn cũ, còn ai ?

Cuộc đời nầy vẫn vậy mà anh
Chẳng có là chi khi tình ái song hành
Em sẽ hôn anh đấy
Ôm em hoài nghe anh…

Leave a Comment