Chỉ là mấy ngày tế tự thôi mà
Người sẽ sống như người đã sống
Phải không ?
Chàng chẳng buồn nói chuyện với thời gian
Quá khứ dù có tai cũng không nghe nỗi tiếng thở dài
Xa quá
Mới lại và cũ ra cũng chỉ là hình thái
Chàng mãi nhớ nàng, ” em cảm ơn anh! “
Chàng cảm ơn nàng từ những mong manh
Lại kết dính và thân tình đến thế
Trong mắt của người đàn ông không có lệ
Chỉ là người khác
Chàng đã bao lần khóc cho sự ngu si của chính mình
Bao nhiêu lần thấy ra chính mình có thể
Lại vì mùa xuân trên chín tầng trời
Mọi đan kết cũng có ngày rệu rã
Chàng vẫn mong được một ngày hơn
Chiếc áo hôm qua dù đã rách sờn
Chàng vẫn giữ như chính mình bằng hữu
Rất nhiều việc một lần là vĩnh cửu
Cái ngày xưa, miên viễn cái mai nầy