Nhớ ” Chân Cầu Sóng Vỗ ” của Hà Nguyên Thạch

“ CHÂN CẦU SÓNG VỖ “ từ anh
Sao con nước mãi tròng trành theo tôi
Bốc hơi, nước có luân hồi
Tôi không thể hóa thân trôi lại về

Gió qua, núi mỉm môi cười
Tôi qua chuyến ấy nay người đã quên
Trăng vàng Thiên Bút mông mênh
Trên dòng Sông Vệ sóng bồng bềnh trôi

Con tim, với đất, tật nguyền
Bài thơ với đất còn nguyên lời sầu
Câu từng câu lại từng câu
Mai sau chốn ấy nhiệm màu trổ bông

Chúc em môi, má mãi hồng
Tình Xuân mãi thắm, trang lòng mãi xanh
Bước đi từ buổi không đành
Nay thành chuyện kể, mai thành không hư…

Leave a Comment