Bụng đầy câu thơ dở
Mắt toàn đôi mông to
Viết như một lầm lỡ
Qua sông lộn chuyến đò
Đọc và đọc và đọc
Những ngôn từ bước đi
Chỉ là viết vẫn viết
Chẳng phải để làm gì
Hân hoan còn biết nhau
Sống trong thời ủ dột
Mắt nhìn trong mắt đau
Sóng tình đầy khô cốt
Không vì cái đã mất
Chôn luôn cái đã còn
Không phải thời chẳng tựa
Đành quên đi mừng xuân
Chỉ toàn câu thơ dở
Là hành trang trong ngày
Người xưa đã viết hết
Không còn câu thơ hay ?