Ngồi đọc thơ Trần Hoài Thư về một thời Quốc, Cọng phân tranh
Tôi tuy là lính nhưng không biết
Nơi chiến trường kia những phận người
Tiếng thét dường như còn thét mãi
Những lòng bi hận những thương tâm
Người đi buổi ấy chưa về lại
Tôi khóc về em tôi khóc tôi
Ngồi đọc thơ Trần Hoài Thư thương sông bồi núi lỡ
Thương bốn ngàn năm lịch sử ông cha
Chiến thương không chỉ ai nằm xuống
Mà cả quê hương, tiếng thở dài
Cảm ơn Trần Hoài Thư
Ông già ngồi vá ngàn trang sách
Như vá hồn thiêng mạch núi sông