Và Nàng, Trong Chàng, Tóc Mãi Xanh

Không thấy không phải không có
Chỉ là không nhìn được, không rờ được, không cầm được, không lấy được, không hiểu được, không đến được, không học được, không biến hóa được, không tu tập được…
Như nàng hỏi chàng
Sao anh còn cái để ghi ?

Trong mùa Đông Có mùa Thu hiện
Trong mắt ai, chiều, vẫn sớm mai
Chàng thật sự đi vào, thao thức
Là gắng làm quên chiếc bóng ai

Không có bài thơ nào, không phải nắng thiêu thơ
Không có bài thơ nào, không bởi vì trời đông lạnh
Cây Dương Liễu chưa từng cô quạnh
Và nàng, trong chàng, tóc mãi xanh

Leave a Comment