Ở một nơi nào đó
Nàng đã hát với ngọn cỏ khô
Ở một nơi nào đó
Nàng ngồi như ngôi mộ
Nàng có bốn mùa để thở
Nàng cũng có bốn mùa để nhớ
Trên từng phiến hoang vu
Chàng gặp nàng trong một ngày thu
Không có trời chiều không có hoa vàng buổi sáng
Chàng ngở nàng là đá tảng
Chàng tựa lưng và nàng đẩy ra
Có những ngày không phải là ta
Có những ngày ngay cả xót xa
Là chuyện vặt chẳng có gì để nói
Chúng tự biến tự tan và tự nhiên rời khỏi