Em Và Thơ Miên Viễn Đá Vàng

Thăm thẳm từ ngực em là kính soi mặt anh
Thăm thẳm từ đôi mắt em là điểm chờ để đến
Và mái tóc thanh xuân của em là một gọi mời…

Bao nhiêu con đường anh đã đi qua
Vẫn mất dấu cho lần gặp mặt
Có thể thiên thu ngàn đời vắng ngắt
Khi chẳng thế nào quay lại lối mòn xưa

Tháng mười trong tiếng thu đưa
Mùa lễ hội nơi mong cầu được thấy
Mùa tưởng, vọng từ muôn trùng tay vẩy
Mùa anh ru anh dù có thế nào

Không ai trả lời cho hai chữ “ vì sao “
Cũng sẽ quên thôi, ngày ấy thế nào
Nơi mỗi hành nhân con đường chỉ một
Thương nhớ bên nầy khó thấy bên kia

Anh vẫn thường ngồi gõ chữ trong khuya
Thả vào đó những tâm tình úng thủy
Đôi khi những điều như là nghịch lý
lại dẩn người về một cõi bình an

thơ và em miên viễn đá vàng

Leave a Comment