Khi thơ là mộ phần, tôi không tin thế
Khi thơ là nguồn lệ, hãy đẩy lời vào không
Khi thơ là tiếng lòng, tôi dỗ mình, hy vọng
Khi thơ có tiếng sóng, tôi thử với mùa thu
Khi thơ về hoang vu, tôi làm xanh sa mạc
Khi thơ là tiếng nhạc, tôi ôm em vào tay…
Sáng nay, thơ dìu tôi gõ chữ
Hay nàng gọi tôi, mình hãy yêu thôi !
Hay Ôn rủ tôi, sửa soạn lên đồi
Hay bạn gọi, đã đến giờ xung kích…
Nàng hiền dịu và nàng kích thích
Mỗi phần đời có mỗi đam mê
Tôi thức cùng trăng, tôi chuyển bước về
Dài lắm đó, thời gian là thử thách…
Có khi tự nhiên trở thành nguồn mạch
Mùa bên em và ngủ suốt trong em.