Chúc Phúc Khói Sương Che

Ngày quá ngắn không đủ dài với nhớ
Đêm xa thuyền không thể chở mùa trăng
Hoài niệm cũ chút dùng dằng hơi thở
Ta trôi về, còn có được gì chăng ?

Canh bạc nhỏ, thấy ra, đời vẫn nợ
Đến, cùng đi, cột chặc chỗ thân tình
Chữ viết giữa mùa thu mà cứ ngỡ
Ta bên trời, thất lạc đến nguyên sơ

làm sao nói trăm năm là tạm bợ
khi còn kia, đôi mắt của hôm nào
không ai chết, đất chẳng là nấm mộ
biến thân nầy chung cuộc ở mai sau

Vui lên nhé ta dìu em nửa bước
Nửa bước còn, chúc phúc, khói sương che…

Leave a Comment