Chẳng Là Vì Đâu

Bỗng dưng thích nhìn người đàn bà cởi áo
Trông khác ra
Có lẽ màu áo khác mang tâm tình khác
Dù người đàn bà vẫn cũ, hôm qua

Trên dặm dài đi tìm một vì sao lạc
Nhiều lúc thương về những màu áo mới
Mang hương trầm của tết
Của hương xuân

Đã bao lâu rồi sao chẳng khác chi a ?
Hòn cuội nhỏ trong tiến trình khai hoá ?
Cái khờ khạo có từ luống mạ
Ôm mặt trời, kiều diễm đá thành hoa ?!

Tình rằng như thiết như tha
Lời còn ” vạt áo bà ba ” hôm nào…
Hỏi rằng “ họa thủy “ là sao
Áo người vất bỏ, mặc vào làm chi ?!

Leave a Comment