Hoa Vốn Muôn Đời Nở Tặng Trần Gian

Rồi tôi đã đến, đã được đọc, đã được thấy, đã được hiểu, đã được bơi lội, đã được nghe gió trời vi vu
Con đường dài cho những bài thơ, gãy khúc
Đêm không đen, đêm trắng, đêm mở cửa thời không…

Hãy cho con chữ gia vị rồi xào nấu
Rưới vào thêm một chút tình
Coi chừng kẻo mặn
Muối thường dư
Nhân sinh thường đắng

Hãy coi chừng quá ngọt
Đường nhiều cũng không tốt
Nhưng đong đếm là kinh nghiệm
Đâu chỉ một ngày

Nếu một con người không biết canh chừng cõi nhớ
Lang thang ra chợ
Làm chi

tôi vẫn biết mặt trời không có thật với rất nhiều người
nên đừng hỏi cảm quan về ly trà nóng
một bàn tay vói một bàn tay không là tham vọng
hoa vốn đời đời nở tặng trần gian

Leave a Comment