Vui Cái Có, Cảm Ơn Đời Đã Có

Sao em giấu mùa thu trong luống cỏ
Giấu vầng trăng nơi hai đỉnh đồi hồng
Khi lụa là che kín hết non sông
Và khóa cả những lối về hạnh phúc

Dù vẫn biết, khi hóa trang trần tục
Dòng không thanh, nhưng môi có nụ cười

Anh ngồi đọc về “ một chủ nhật khác “
Và anh, không mới mẻ gì
Vẫn đùa đấy, vẫn y nguyên không thoát
Trái tim còn nguyên vẹn với tình si

Khi giả dụ, muôn đời là mây trắng
Khi vì đâu, là một tiếng thở dài
Khi cam đành, là một nỗi bi ai
Khi tiếc hối, đã đành là thân phận

Anh thật sự cần một ngày tươi mát
Nói theo người, năng lượng ắp trong tim
sẽ dung dăng mà không phải đi tìm
Vui cái có, cảm ơn đời, đã có…

Leave a Comment