Đã Đủ

Bạn nói về sự khổ nhưng bạn có từng đau khổ không

Trong trường hợp nầy anh phải làm như vậy ? bạn có nằm trong trường hợp đó hay không ?

Bạn chỉ trích người khác thiếu anh hùng nhưng bạn đã làm được gì từ lương tâm và nắm đấm của bạn

Bạn cho con người nầy vặn vẹo bạn có bao giờ biết mình đã vặn vẹo hơn ?

Chúng ta nói về sự cô đơn của chúng ta nhưng chúng ta có từng ý thức về sự cô đơn của người khác

Chúng ta có thể làm xanh sa mạc

Nhưng có chắc chúng ta có thể là kỹ sư cho một tâm hồn…

Thật ra chúng ta đòi hỏi ở người hơn là đòi hỏi chúng ta

Chúng ta phàn nàn về người nhưng chúng ta đã quên từ chúng ta điều lầm lỗi

Lạy Chúa con là người có tội

Trong ý Chúa bạn làm gì có đúng và sai !

Cũng lại là tiếng chuông

Trong một không gian khác

Rừng thu vẫn vang tiếng nhạc

Dòng thu vẫn chở lời ca

Em vẫn là bao la

Thơ còn nguyên huyền nhiệm

Chúng ta nói về nhưng làm sao nói với

Cái đầu thời xa trái tim lại càng xa

Có bao nhiêu người đi dưới bóng chiều tà

Rồi tự hỏi : Nếu như là an phận ?

Ngày thức, đôi khi đêm cũng thức

Cánh cửa tâm hồn từng phút mở ra

Để thấy rằng được đứng tựa bên hoa

Là hạnh phúc với bình an, đã đủ….

Leave a Comment