Trăng Khóc

Khi những bài thơ không biết buồn nôn, cũng như không biết cười cợt
Nó cũng không biết có người đang vỗ tay
Có thể một cái trề môi, một cái nguýt mắt
Thế giới của nó không hề đổi thay
Và kẻ khai sinh nó ngồi cười như chuyện thường ở chợ…

Thắp vội màu mây để thấy ra thần chú
Rồi sẽ khai sinh ra cái gì mới ?
Một lão hổ hiền ngoan
Một người thiếu nữ rữa chân bên hồ và hát
Hay một bà phù thủy già cởi chổi đi qua
Khi mỗi ngày là một ngày chết để khai sinh
Tôi vừa viết vội cho em dù thế nào trái tim vẫn ở
Dĩ nhiên em có quyền lo sợ
Nhưng cứ để ma hời như làn gió lướt qua

Nơi mỗi bài thơ có chở nụ cười
Hay vài giọt lệ
Em lau giùm, hay em hớn hở cùng tôi
Sách có từng chương, sách có từng hồi
Em viết : quen anh ngày thứ nhất !
Anh không thể vì em cầu trời khẩn đất
“ Làm sao cho nàng quên được thời gian “

Với ngày, bao nhiêu giọt sương tan
Bao nhiêu cái khác nhau cùng biến hoá
Anh vẫn nhớ về, tháng ba, rất lạ
Một vầng trăng bật khóc ở trên trên trời

Leave a Comment