Muôn Đời Vỗ Với Hư Không

Nàng rủ chàng xuống biển và đổ vào đấy bát muối
Biển mặn hơn phải không anh ?
Nàng rù chàng lên rừng và nhờ chàng trồng vào một cây nhỏ
Rồi rừng sẽ đầy hơn phải không anh ?

Cả hai, chàng khen nàng là nhà sáng tạo

Rất nhiều năm sau nàng rủ chàng ra biển
Làm sao biển mặn hơn, anh ?
Chàng nhớ tới bát muối của nàng nhưng chàng không thể nói
Rất nhiều năm sau nàng rủ chàng lên rừng
Làm sao để rừng trống trải, anh ?
Chàng lại nhớ cái cây con ngày nào chàng trồng
Đã không còn lại

Tiếng vỗ cánh của loài chim biển
Muôn đời vỗ với hư không

Leave a Comment