Nhìn Thu

Mùa của những chiếc lá vàng mang hồn người đi dấu
Mùa của chiều vơi theo đám mây xa
Mùa níu kéo và mùa phân rã
Em mãi còn trong giấc mơ ta ?

Dưới hình thức mặt trời được chia thành kẹo
Cho ngày đông sang ấm những thân tình
Tôi ngồi viết như vo tròn con chữ
Lấy thời gian làm một cái kho

Tôi mượn đôi mắt em làm lại chuyến đò
Mượn nỗi buồn em vẽ lại trời năm cũ
Mượn giấc mơ em làm nơi an trú
Mượn cõi thơ người cho cõi thơ tôi

Nếu em biết nhiều năm tôi đã thức
Như một người tù trong một không gian
Tôi đã bước trong ý, tình nứt rạn
Đi trong trăng không biết có trăng vàng

Tôi đã tập phải chính mình nung chảy
Quyển sách đời tự viết để đầy trang

Leave a Comment