Khi cái lạ lẫm đã trở thành quen thuộc
Những sợi xích bất ngờ là một thương yêu
Ở miền đất của những vị thần
Quyền phép đã không cần thiết
Mùa thu trở về trên quê hương của em
Cũng là quê hương của anh
Không có dòng sông ngăn
Những nang thuyền được chuốt
Anh gọi khởi đầu của một ngày hạnh phúc
Mắt nhìn qua cửa sổ
Xa hơn những cây tùng xanh
Rồi nhìn lại
Tình yêu từ những gì thân thuộc
Hay từ những chải chuốc
Giống nhau
Anh không còn hỏi
Vì sao phải chia xa
Vì sao đời thống khổ
Vì sao không là Sông Trà, Thi Phổ
Vì sao là Houston
Anh không tương tư chỉ đơn thuần là nhớ
Sẽ chẳng, ôm em bây giờ trong tiếc nuối hôm qua
Nơi trái tim của một kẻ, không già
Anh có được những gì anh có được
Anh thường thức với ngàn năm trước
Một chút mơ hồ, một chút bâng khuâng
Em chẳng bao giờ là một cố nhân
Anh từ chối cho một ngày nhập thất