Tôi đang đi dưới một cái hồ đầy chữ
Mây làm thành những vùng đen trên ngọn đồi
Em vẫn thở ra những lời buồn
Căn phần, kiếp số, một cái gì đó như ma
Trong cái gọi là văn minh
Tôi đi tìm điều đã mất
Tháng bảy âm lịch thoát ra những lời cầu từ địa ngục
Rồi tháng tám mùa thu còn ai đi ngắm lá thu vàng
Bài thơ mỉm cười hay bài thơ sầu não, sang trang
Tôi thức đợi cái không chờ đợi
Một ngày được biết trước rằng sẽ như thế
Tại sao không thể bình an
Tôi nói với em điều gì em còn nhớ hay không
Tôi thật sự quên những điều cần giữ lại
Em hôn tôi như hôn ông anh khờ dại
Sao khổ thế nầy
Không xinh đẹp nhưng tôi cần quá khứ
Chính mùi dầu trong hãng máy
Hay bài thơ em, làm tôi đã xa tôi
Biển gào thét, gió gào thét
Trên mỗi bông hoa cài những nụ cười
Hy vọng em không cháy mất
Tôi bước đi trong khu vườn của sự thật
Được biến ra từ những linh hồn
Giả dối
Sự thật gỉa dối
Nhưng tôi đủ biết tôi
Như biển biết không thể nào ngưng sóng
Hãy khấy ly cà phê mà uống
Hãy tưởng tượng một điều dẫu muộn
Rồi vui.