Tại sao thơ em có hôm chỉ toàn dấu hỏi
Chỉ toàn dấu than
Chỉ toàn dấu gạch ngang
Chỉ toàn dấu chấm hết
Tại sao thơ em, có hôm, đọc lên rất mệt
Có hôm vẽ vội cái vô hình
Có hôm thơ em là một tờ kinh
Cũng có thể, là một căn phòng đóng kín
Anh nhìn thấy những cách chim bịn rịn
Anh nhìn thấy hoa như thức vội thở dài
Trăng muôn đời không chỉ để riêng ai…
Anh vẫn thấy cho dù em biến hóa
Có thể băng điêu hay là bóng lạ
Hay là con chuồn chuồn trên cộng rơm trôi
Anh phải mượn đêm đen để thấy được núi đồi
Mượn giấc ngủ như hành trình nhập thất…
Bài thơ thật ra không cần bí mật
Hãy để bàn tay nhen nhúm chút thân tình
Câu chữ bước ra từ khối óc
Sao là thất lạc của con tim