Hiểu Ra

Khi biết đường dài, đau buốt gót
Là khi mái tóc đã phai rồi
Khi ngồi thanh thản nghe chim hót
Là lúc thời gian trôi, đã trôi…

Khi nhớ, biển xanh là cách trở
Chỉ là khoảng cách để đi qua
Như sương như tuyết như sông núi
Tuổi trẻ cười theo sóng nước trôi

Khi biết em là hoa của đất
Khi thơ là của mọi bài thơ
Hôm nay tôi hãy còn nguyên thế
Mắt vẫn trông và trí vẫn mơ

Xưa học, không đi là chẳng đến
Nay biết, dù đi cũng thế thôi
Mệnh nghiệp thế nào mà hiểu được
Ơn trời em mãi ở bên tôi…

Leave a Comment