Thương lắm lá Thu Bay

Chưa có thời đại nào tàn độc như thời đại hôm nay
Khi kẽ ác khiểm tra tư tưởng con dân từng phút
Những tiếng khóc dấu trong chăn mà khóc
May thời đại có hai mặt trời cùng mọc
Một phương đông và một phương tây
Bên kia đêm và một đã là ngày

Không quý gì bằng độc lập tự do
Em hiểu đấy, chỉ với làn ranh đỏ
Không có huy hiệu của tập đoàn không có quyền qua đó
Người thương người cũng phải gắng xa nhau…

Bao nhiêu lòng bốn biển xót xa đau
Cùng gia tộc “ sao đốt người đến thế “
Qua năm tháng chẳng còn bao nhiêu giọt lệ
Vào trong thu, thương lắm lá thu bay…

Leave a Comment