Rồi một ngày trăm con là con của Bác
Trăm nhà cất cao một tiếng hát
Tất cả là đồng chí anh em
Lịch sử không còn phải viết thêm
Đảng đã tròn như bánh
Cảm hứng từ một quyển “ Kinh Thánh “
Đủ rồi, từ Chúa mà ra
Nhà tiếp nối nhà
Phải treo cờ đỏ
Cười với khóc đôi khi cùng một nghĩa
Quê hương hương nầy ai còn kẽ đứng lên
Đến một ngày lịch sử lắm điều quên
Ai sẽ nhớ, có chăng người sẽ nhớ ?
Ta vẫn cưu mang trong mình nhịp thở
nhưng từ đâu nghe nghẹn nghĩa đông bào
tôi không thể về nhưng tôi vấn ước ao
dân tộc đó sẽ với đời kiêu hãnh
xin đừng để thiên thu là bất hạnh
trang Việt Thường, từng bước phải đi lên