Dòng Sông Thu Còn Xanh

Khi trí thức không tạo ra giá trị thực, nó chỉ là trí nhớ
Khi tôi ngồi nghe chính tôi hơi thở
Cùng những suy tư như sóng vỗ vào bờ
Có thể nào lụa ấy đã là thơ ?
Và người ấy đã trở thành quá vãng ?

Khi mơ ước đã trở thành nứt rạn
Con chữ dòn như lá khô
Âm xưa giờ đã loãng

Là lính chiến, anh có quyền được chết
Nhưng không phải từ chính anh
Đi cho dù chẳng đến
Dòng Sông Thu còn xanh…

Leave a Comment