Cảm Ơn Cho Một Kiếp Người

Chàng không mong nàng giống chàng trong suy nghĩ
Cùng những ai khác
Như mỗi bài thơ có mặt một linh hồn

Chàng mong chàng có thể nhặt lá làm hoa
Mỗi buổi sáng nhìn muôn phương đều đẹp
Dẫu vẫn thích nhình tranh trong vuông cửa khép

Một chút tình không chia đủ muôn phương
Những điều một thời ngỡ như có thể
Anh hôn em – trầm tích – đã xưa rồi

Chàng vẫn nhìn nàng với đôi mắt đôi mươi
Vẫn ấm áp khi bàn tay nắm
Cũng như cảm ơn cho một kiếp người…

Leave a Comment