Người đã khóc, biển đã khóc và núi đã khóc
Những tha nhân đã khóc
Cùng lúc với giàn nhạc chiến thắng cất lên
Mỗi ngày mỗi ít
Và hắn, kẻ khóc giỏi nhất một thời đã không còn giọt lệ nào
Và biển và núi và tha nhân
Cũng hầu như quên có một ngày như thế…
Chỉ là với ý nghĩ của hắn thôi
Thật ra màu tang ấy chưa từng phai nhạt
Từ buổi hắn ra đi cho mãi đến mai nầy