Ngồi Với Bình Minh

Ngồi với cái vàng vỏ của chữ nghĩa
Hay chính ta
Rất nhiều ngõ ngách chỉ có gió và chuột và gián, thần lằn, bọ hung…là biết trong đó có gì
Huống chi là trời cao
Cũng có thể là em nữa

Những ngọn núi cản đường, mập ú
Những dòng sông cản đường, dài thòn
Biển thời sâu và hồn ta, rất cạn
Khó băng qua

Thuở nhỏ đọc thơ người sao sướng thế
Cứ thể như mây, như mưa, như cành cây rung gọi cành cây trong gió
Thêm những chuyến đi vòng qua trái tim em
Qua đôi mắt em
Qua những tượng đài
Rồi ngồi lại
Sóng sánh cà phê…

Ngồi với trăm năm như định mệnh
Với ngàn săm sao nghe thê lương
Với họ Hồng Bàng, Núi Ngũ Lĩnh
Bao giờ về lại tắm Sông Tương

Bài thơ tự mắt nhìn tiêu sái
Là chút công đời đã nén gân
Thanh gươm lạc mất trong huyền sử
Thôi ước làm chi Chiếc Gậy Thần.

Leave a Comment