Chúng ta đã đối mặt với một cuộc chiến tranh mới tàn khốc hơn
Khi những chiếc tank, phi cơ tàng hình, siêu thanh hay hạm đội tàu ngầm dưới biển sâu đã không còn là ưu tiên về vũ khí
Thời của một tiếng nói khoá miệng trăm ngàn tiếng nói không còn nữa
Thời của con người đối mặt với mong manh
Thời của những thi sĩ làm thơ trên những dây treo
Than khóc cho những cánh đồng lúa mì, lúa nước; cho cái đói, cái nghèo; hoang vu của thành thị…
Khi chiếc dây bị cắt đứt
Dù vì lý do gì
Những dòng thơ đành nhờ gió viết
Và những màn vuốt mắt
Từ mưa
Hãy cầu nguyện cho quả cầu nầy
Hãy cầu nguyện cho người và người
Như cầu nguyện cho chính chúng ta
Hy vọng không xa, quả cầu là một quốc gia
Sao không ?
Hy vọng một ngày người Nga đứt tay có người Mỹ chia buồn
Và ngược lại
Hy vọng một ngày Trung Hoa không mang chủ trương bá quyền và người Mỹ thôi còn tư tưởng chủ nhân ông
Hy vọng một ngày, Việt, Miên, Lào…không còn cưu mang thân phận nhược tiểu…
Một tâm thế khác cho một thời đã khác
Tôi nhìn em mặc áo màu mây
Áo biến thiên nhưng em vẫn tròn đầy
Tôi nhìn ngắm nụ cười em, đã đủ