Chàng nhớ, chàng có dựng một ngôi nhà nhỏ trên mây
Cho chàng ngồi đọc thơ, cho chàng ngồi làm thơ
Không cần đợi gió
Thuở “ sái đậu thành binh “
Thuở nhặt trăng từ cỏ
Thuở sống nay chết mai
Thuở thức ăn là khẩu hiệu
Thuở tiếng đàn cho tuổi thơ là tiếng đạn vang trời…
Ngôi nhà bỏ quên nhưng tâm tình vẫn giữ
Lòng dẫu thiết tha cũng chỉ là hoang ngữ
Quảng Cuồng Quân!
Chỉ còn lại mây, ngôi nhà xưa đã mất
Tôi ngồi viết thơ trong ngôi nhà xây trên mặt đất
Tôi đọc thơ người từ những trang rất thật
Thiếu mùa trăng