Tôi Vô Tình Ôm Chặc Một Vì Sao

Không có suy nghĩ giống nhau trong ngày
Dù mặt trời vẫn thế
Dĩ nhiên còn những ngoại lệ
Cho mình

Đừng để những suy nghĩ buồn tênh làm cầu
Thử vẽ ra một tình yêu để thương
Thử vẽ ra một vùng trời để tưởng
Thử vẽ ra những đợi chờ để đi…

Nhiều những con đường
Cho nhiều người
Cho hai người
Cho một người

Những trầm uất rồi sẽ hết
Những giận hờn rồi sẽ qua
Chỉ trái tim còn lại
Đôi mắt một thời xa…

Tôi, kẻ làm thơ, khóc cười sinh tử
Ngắm mây trời đôi lúc thấy mình là mây
Em tránh nhé, vô tình, mưa ướt áo
Tôi vô tình ôm chặc một vì sao

Leave a Comment