Chúng ta
Không cần thấy nhưng mà ai cũng hiểu
Khi bom dội trên đầu
Trên Ukraine
Những chiếc tanks chỉ còn là một khối sắt
Người lính Nga nằm chết trên đường
Tôi thấy
Nhưng tôi không thấy được đằng sau bức tường
Trên Ukraine
Những người mẹ bồng con
Những chiếc xe nối hàng
Chạy giặc
Bao nhiêu năm rồi sao vẫn còn như trước mắt
Việt Nam xưa
Giống nhau thôi, cùng một tổ tiên mà
Thơ không bàn chuyện đúng cùng sai
Trong thơ chỉ có tiếng thở dài
Lệ chồng lên lệ
Cánh đồng lúa mì vàng mai còn nặng hạt bi ai
Tôi biết vì sao, nhưng làm sao viết xuống “ vì sao : “
Sáng nay trong vườn tôi, nắng đẹp
Chỉ thương, Ukraine, cửa mặt trời đã khép
Hay không ai còn biết nắng trên đầu
Lại cầu nguyện cho máu người bớt chảy
Cho tình người bớt xa
Cho Đông và Tây là một mái nhà…
Cùng chia bầu trời xanh
Cùng chia dòng nước ngọt…
Hy vọng một ngày
Em cầu nguyện cùng tôi