Em hỏi anh vì sao nhìn hoàng hôn cứ nghĩ sớm mai hồng
Tại sao không ngủ khi đêm về để thành tựu cái mênh mông
Em hỏi anh quyền lực của thơ là gì, tại sao anh đắm chìm vào nó
Tại sao để cánh mây trời dụ hoặc kéo về xa
Em hỏi anh tại sao phải nhìn về người đàn bà che mặt
Tại sao tương tư về cái chưa là
Em hỏi anh tại sao phải đòi hỏi em là rượu
Tại sao không thể quên em cùng trò chuyện với mây trời
Em hỏi anh tại sao không thể quên đi
Đà Nẳng, Nha trang, Sài Gòn, Mỹ Quốc
Khi những cái chết là một phần thân thuộc
Ôm theo trên mỗi hành trình
Em có thể không thấy vẫn tin nhưng không thể nào thấu biết
Những nỗi buồn xanh
Người bạn trên trang mỗi ngày cày lên quá khứ
Cả một quê hương, cắt ruột, không về !
Em hỏi anh và anh hỏi lại chính mình
Giữa say và tỉnh
Sương khói nhạt nhòa theo với bóng chiều rơi…