Anh không kể chuyện buồn không phải vì không có chuyện buồn để kể
Chỉ vì anh không muốn cuộc đời, thêm lệ, buồn hơn !
Anh không viết, không vì bút lực
Chỉ là không muốn mở ra thêm thế giới hận thù
Anh biết sẽ có một ngày anh sẽ dừng lại
Tập hoang vu trong phố thị đông người
Tập già đi trong tiếng hát vui tươi
Tập câm lặng giữa muôn vàn tiếng nói
Tập biến dạng tập thấy mình sương khói
Tập ra đi, trong tâm thức quay về…
Sẽ ngồi lại, viết từng câu lục bát
Ru người, và ru ta
Ru trăng và ru hoa
Ru đời : uống cạn lời ca
Ru thiên thu : kéo cõi xa về gần
Mỉm cười : thành tựu phân thân
Ở, trong tự tại; đi, cần xót xa ?!