Em về làm trái nho tươi
Tặng anh ngàn dặm nụ cười mãn khai
Tình em một góc liêu trai
Ủ từ sữa mẹ đã dài với năm
Niềm riêng canh cánh với tình
Bán buôn thân phận mộng mình là hai
……..
Anh xa, giọt khổ dẫu đầy
Đành cam, đợi buổi mai nầy thành mưa…
……………..
Thơ em như một dây nhợ
Kéo anh vào dòng sông
Hụp, lặn…
Những bài thơ kéo anh về phương Đông
Soi lại mặt trời
Mùa trôi không ngừng lại
Anh trôi cùng vết thương…
Nhiều khi tự mình bồng bềnh
Sao phải tự mình bồng bềnh ?
Có người lữ hành đi dần lên đỉnh núi
Tan biến vào hư không…
Người không đâm ta sao tự thành thương tích
Người không kêu ta sao tự mình trả lời
Ừ nhỉ,
Vì sao ?