Miên Mang

Em có thể không cần phải hỏi
Về nơi đâu một cõi nhân gian
Em có thể không cần ta thán
Khi nhì lên trăng lặn sao tàn

Gắng chú nguyện trong mùa vinh hiển
Những vui buồn là một điểm trang ( sức )
Rồi bước tới như đời vẫn thế
Tình không xanh tình vẫn đá vàng

Buổi sáng trong vườn vén mây nhìn nắng
Con sông ngang trời vẫn chảy miên mang…

Leave a Comment