Đất đã mở từ thiên thu đất mở
Đất khép từ trăn trở đất từ đâu
Màu nhiệm đến từ nằm nghe lá thở
Suối nguồn xưa sông chở nước qua cầu
Tôi bầm dập đi lên và bước xuống
Một con thuyền hay vạn dặm hồng câu
Bờ bến lạ nằm nghe trăng nhắc nhở
Sẽ phai tàn một thuở ở bên nhau ?
Cũng được thôi chẳng có gì phi lý
Chẳng có gì bất hạnh với thương đau
Khi ta ngủ, cùng xưa, sau … nằm ngủ
Rồi quên như, chưa một phút lưu đày