Có một đêm tôi đã nằm trước cửa nhà thờ
Ngoài trời không trăng
Ngoài trời mưa tuyết
Tôi gối đầu bằng những quyển sách
Phủ bằng tấm áo khoát
Tôi đã cảm ơn Thượng Đế Hằng Kính
“ Rằng đã tin vào Người, còn sợ gì ai “
Rất nhiều năm rồi, sao chỉ mới hôm qua
Tóc lười gọi gió
Mùa thu không còn mở ngõ ?
Mùa trăng thôi vàng ?
Tôi chẳng thể về lại lối mòn xưa
Em thần thoại một lần không là mãi mãi…