Trên cánh đồng xanh mưa chiều, gió thổi
Con bướm bay không biết có buồn nhiều…
Nhìn ở chỗ thiên thu mây trắng
Rắn hay rồng, dài, ngắn , phiêu phiêu…
Chợt thấy thương ta tháng ngày vớ vẫn
Chuyện có nên không của một cô Kiều
Tội ! Từ Hải, anh hùng, mà chết đứng !
Chữ “ anh hùng “ cân nặng được bao nhiêu ?
Ừ, viết được như Nguyễn Du là tới lắm
Tội tình ta một thuở bước trong mù
Làm sao học người xưa mà dịch chuyển
Ôm bóng nàng về ngủ với thiên thu