Cho Dù Mai Sau

Chẳng hề mong chuyện giành sân
Đất anh và đất của thần khác nhau
Đất anh, từng bước, từng ngày
Đất thần, cất một bà tay, đã thành

Mở ra Tiên lộ tặng người
Bước du lãng nhấm nụ cười, chợt đau
Tôi và em có nợ nhau
Nghìn xưa duyên buộc, nghìn sau vẫn còn

Tôi, em – tình, chẳng sai lầm
Có, là hạnh phúc;không, cầm như hoa…

Leave a Comment