Đừng hỏi thế nhân lòng độ lượng
Riêng mình độ lượng đủ hay chưa ?
Đừng mong có được lời thương xót
Hãy gắng thương mình trong nắng mưa…
Sẽ có người cùng anh chơi mà
Những cánh hoa chẳng chê khen người thưởng ngoạn
Và gió trời, không biết, đã vừa ca
Chớ bận bịu với thiên thu trầm uất
Chớ nản lòng chi những cái vừa là
Con tim nhỏ chứa tâm tình không nhỏ
Một nụ cười, có đấy, cõi bờ xa…